
Thân phận con người thật lạ
Nhiều khi ích kỉ vô cùng
Khi ta bên cạnh không quí
Đến khi mất lại quan tâm.
Cuộc sống thì ngắn ngủi lắm
Tính toán bon chen làm gì
Sau này chỉ là tro bụi
Có giữ được gì mà ôm.
Có lẽ ta khác mọi người
Không thích bon chen chi cả
Chỉ thích làm tròn bổn phận
Của người chèo đò mà thôi.
Bao nhiêu năm qua vẫn thế
Nỗi bận tâm nhất trong lòng
Cũng chỉ học trò mà thôi
Điều đó không hề thay đổi.
Thế nên hãy buông tha tôi
Đừng làm đầu ta đau nữa
Đừng làm tim ta nhói thêm
Đừng để mắt ta rơi lệ.
Ta sợ mình không còn đủ
Thời gian và sức khỏe nữa
Hãy để ta được bình an
Ở thời gian ngắn ngủi này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét